Chuyên mục: Hải sản tươi ngon

on

Nhận bán giao hàng tận nơi các loại  hải sản tươi sống tại huyện Nhà Bè TpHCM(Sài Gòn)

Với nhiều năm kinh nghiệm trong lĩnh vực bán hải sản tươi sống , đông lạnh tại huyện Nhà Bè Tp HCM ( Sài Gòn). Vựa hải sản Thanh Tuấn Thịnh là một trong những địa điểm bán các loại haỉ sản tươi ngon nhất tại Sài Gòn TpHCM . Những loại hải sản của chúng tôi được cung cấp đa dạng như cá , tôm , mực , ốc ,sò , cua ghẹ, bạch tuột,… và các loại hải sản cao cấp như Sá Sùng khô , Sá Sùng Tươi , Cá Anh Vũ,.. . Ngoài ra còn cung cấp một số loại hải sản đông lạnh như Mực nang sữa , cá dìa , mực lá tuơi , cá mú đỏ ,…

cau-muc-phu-quoc_1
Với sự đa dạng của các loại hải ngon tươi sống , đông lạnh cũng như hải sản cao cấp khác . Quý khách hàng sẽ có nhiều sự lựa chọn hơn ,hải sản chất lượng hơn , tươi ngon hơn , phong phú và đa dạng hơn.

0000201-tom-hum-bong-kg

 

Quý khách nào có nhu cầu mua các loại mặt hảng hải sản tươi sống , hải sản đông lạnh , haỉ sản khô . Hãy liên hệ với chúng tôi . Chúng tôi đảm bảo với quý khách hàng cuả mình rằng chất lượng cũng như dịch vụ của vựa hải sản Thanh Tuấn Thịnh chúng tôi tốt nhất.

I.Hiện nay giá một số loạị hải sản tuơi sống được chúng tôi phân phối tại huyện Nhà Bè TpHCM (Sài Gòn ) :

1. Hải sản tươi sống CÁ tại huyện Nhà Bè TpHCM(Sài Gòn) :
– Bán/Giao hàng/Ship hàng tận nơi cá bống tượng tại TpHCM : 430k/1kg .
– Bán/Giao hàng/Ship hàng tận nơi cá đuối tại TpHCM  : 240k/1kg .
– Bán/Giao hàng/Ship hàng tận nơi cá tầm tại Sài Gòn TpHCM : 320k/1kg .
– Bán/Ship hàng/Giao hàng tận nơi cá chuồn tươi sống tại TpHCM(Sài Gòn) : 170k/1kg .
….. Xem thêm bảng giá hải sản cá .

2. Giá một số loại hải sản tươi sống TÔM tại huyện Nhà Bè TpHCM(Sài Gòn) :
– Bán/Ship hàng/Giao hàng tận nơi hải sản tươi ngon Tôm càng xanh loại 1 tại TpHCM: 420k/1kg .
– Bán/Ship hàng/Giao hàng tận nơi Tôm hùm Canada tuơi tại Sài Gòn(TpHCM) : 550k/1kg .
– Bán/Ship hàng/Giao hàng tận nơi Tôm Sú biển tươi sống tại TpHCM : 260k/1kg .
– Nhận giao hàng tận nơi Tôm Tích loại 1 tại TpHCM : 1.200k/1kg .
…… Xem thêm bảng giá hải sản tươi sống Tôm .

3. Giá hải sản tươi sống ỐC – SÒ tại huyện Nhà Bè Sài Gòn(TpHCM) :
– Nhận giao hàng tận nơi Ốc hương tươi sống thiên nhiên : 530k/1kg – size: 70 – 80 con/1kg .
– Bán Ốc vòi voi(Tu hài) tuơi sống giá rẻ tại Sài Gòn TpHCM : 510k/1kg – size: 7 – 10 con/1kg .
– Bán/Giao hàng tận nơi Sò Dương tươi sống giá rẻ tại TpHCM : 240k/1kg .
– Bán/Ship hàng tận nơi sò mai tươi sống nguyên con tại TpHCM : 120k/1kg .
…… Xem thêm bảng giá hải sản ốc – sò .

4. Hải sản tươi sống CUA – GHẸ tại huyện Nhà Bè TpHCM(Sài Gòn) :
– Bán/Giao hàng tận nơi Cua Huỳnh Đế tươi sống tại TpHCM : 900k/1kg .
– Bán/Giao hàng tận nơi Cua Cà Mau tươi sống giá rẻ tại Sài Gòn TpHCM : 370k/1kg .
– Bán/Giao hàng tận nơi Cua Gạch Nhất tươi sống nguyên con tại Sài Gòn(TpHCM) : 440k/1kg.
– Bán/Giao hàng/Ship hàng tận nơi Ghẹ Lột tươi giá rẻ tại Sài Gòn : 340k/1kg .
– Bán/Giao hàng tận nơi Ghẹ xanh giá rẻ tại Sài Gòn : 430k/1kg .
…… Xem thêm bảng giá hải sản cua – ghẹ .

5. Hải sản tươi sống MỰC – BẠCH TUỘT tại huyện Nhà Bè Sài Gòn(TpHCM) :
– Bán/Giao hàng/Ship hàng tận nơi Mực Lá tươi sống tại TpHCM : 350k/1kg .
– Bán/Giao hàng/Ship hàng tận nơi Răng Mực tươi sống tại tpHCM : 125k/1kg .
– Bán/Giao hàng tận nơi Bạch Tuột tươi sống giá rẻ tại TpHCM: 145k/1kg .
…… Xem thêm hải sản tươi sống mực , bạch tuột .

6. Một số loại hải sản khác :
– Bán/Giao hàng hải sản đông lạnh Cá Dìa tại TpHCM : 250k/1kg .
– Bán/Giao hàng tận nơi hải sản đông lạnh Cá Bò Da Giáp tại Sài Gòn (TpHCM) : 200k.
– Bán/Giao hàng/Ship hàng tận nơi hải sản 1 nắng Cá Mú Sao Đỏ tại TpHCM : 610k/1kg .
– Bán/Giao hàng tận nơi tại Tphcm Cá Bò Giáp một nắng giá rẻ : 450k/1kg .
– Bán/Ship hàng tận nơi hải sản Cá Thu một nắng tại TpHCM : 280k/1kg .
– Bán/Giao hàng tận nơi hải sản Mực một nắng tại TpHCM : 370k/1kg .

Lưu Ý : Giá có thể biến động theo từng thời điểm cụ thể . Nhưng vẫn đảm bảo ưu đãi nhất trên thị trường .

II. Tại sao quý khách hàng nên chọn mua hải sản của Thanh Tuấn Thịnh :

– Hải sản cuả chúng tôi được chọn lựa một cách kĩ càng nhất , chất lượng được đảm bảo nhất .
– Hải sản được lấy từ các vùng biển như Phú Yên , Khánh Hòa , Vũng Tàu những vùng biển có chất lượng hải sản tốt nhất.
– Giá hải sản đảm bảo ưu đãi nhất trên thị trường buôn bán hải sản hiện nay .
– Đội ngũ Bán/Giao hàng/Ship hàng phục vụ quý khách hàng 24/7 . Đảm bảo giao hàng trong vòng 2h.
– Quý khách sẽ được 1 đổi 1 nếu nhận thấy hải sản không đúng theo yêu cầu chất lượng .

Hiện nay tại huyện Nhà Bè TpHCM(Sài Gòn ) chúng tôi nhận giao hàng tại các phường như :Thị trấn Nhà Bè, Xã Phú Xuân, Xã Long Thới, Xã Hiệp Phước, Xã Nhơn Đức, Xã Phước Lộc, Xã Phước Kiển.

Quý khách hàng có thể liên hệ với chúng tôi bất kì ở đâu , khi nào . Chúng tôi sẵn sàng phục vụ 24/7 giao hàng , ship hàng ,hỗ trợ tư vấn tận tình nhất cho Quý Khách .

on

BÍ MẬT CỦA HOA HỒNG

Phải chăng anh mang đến hơi xuân
Cho ngàn bông hoa nhẹ nhàng nở rộ
Phải chăng anh mang bao phép lạ
Đưa em trở về với tuổi hai mươi
*Đừng bao giờ tiết kiệm nụ cười ngay khi cả bạn buồn. Vì có thể không bao giờ bạn biết được có ai đó sẽ yêu bạn vì nụ cười ấy!*

***

ava

1. MƯA VÀ NƯỚC MẮT

Cơn gió mùa hạ không bao giờ sẽ ngừng lại. Những giọt nước mắt của tôi cũng chẳng biết bao giờ sẽ thôi rơi. Mưa ngày càng lớn, lòng tôi lại càng thêm nặng trĩu. Ngày hôm qua, chỉ mới hôm qua thôi, tôi vẫn còn vui vẻ bên Đăng- mối tình đầu của tôi. Nhưng chỉ sau một ngày, mọi thứ đã thay đổi. “Chia tay” – điều mà Đăng đã nói với tôi, điều đã cuốn đi bao hi vọng, bao niềm vui và ước mơ về cuộc sống mà tôi đã từng xây dựng trong trí tưởng tượng.

2- KHỞI ĐẦU VÀ KẾT THÚC

Tôi và Đăng quen nhau khi vào đại học. Chúng tôi học khác nhau và quen nhau thông qua một vài người bạn. Ngày chúng tôi trở thành một cặp là ngày 14/2- ngày Valentine. Với tôi, đó là ngày mở ra một thế giới mới với sự hiện diện quan trọng của Đăng. Gần một năm- khoảng thời gian không quá dài nhưng cũng đủ để chúng tôi hiểu được hầu như trọn về nhau. Suốt quãng thời gian ấy không hề có chuyện gì quá to tát để tình cảm của chúng tôi rạn nứt. Chúng tôi có cãi cọ, có giận nhau nhưng mọi chuyện đều được giải quyết ngay sau đó. Tôi đã cho rằng Đăng chính là người cùng tôi đi hết quãng đường còn lại của cuộc đời. Nhưng một câu nói đã phá vỡ tất cả: ” Xin lỗi. mình chia tay đi. Chúng ta có lẽ không thuộc về nhau”. “Phải chăng tình cảm cậu ấy dành co tôi đã quá mờ nhạt? Vì chính tôi hay vì người con gái nào khác? Hay là do định mệnh đã sắp đặt chúng tôi thực sự không thuộc về nhau như cậu ấy nói?” Bao câu hỏi hoài nghi cứ nối tiếp xuất hiện trong đầu tôi. Nhưng chúng là những câu hỏi không đáp án.

Tuổi 19 của tôi có nhiều màu sắc, mùi vị. Có màu sắc của tiếng cười, vị ngọt của hạnh phúc và cả vị đắng của sự chia ly.

3- MẶT NẠ

Tôi thức dậy thì thấy mình đang nằm trên giường bệnh, xung quanh là ba mẹ và anh trai. Mẹ nói rằng tối bị cảm lạnh do ngấm nước mưa. Một người nào đó đã đưa tôi vào bệnh viện rồi tìm cách liên lạc với gia đình. Nhưng khi ba mẹ tôi đến tì người đó đã rời khỏi bệnh viện. Tôi kể lại chuyện tôi vừa trải qua với mẹ, mẹ chỉ cười hiền và nói:

– Trong cuộc đời ai cũng phải trải qua quãng thời gian như thế con ạ. Rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi.

Anh trai cốc nhẹ vào đầu tôi: “Cái con bé này, thiếu gì con trai mà cứ phải khóc. Nếu muốn mai anh giới thiệu cho một đống kìa”.

– Không dám đâu- Tôi bĩu môi : “Anh 28 tuổi mà chưa có mảnh tình vắt vai kìa. Bày đặt tìm cho em nữa nhỉ”

– Đấy đấy mẹ thấy con gái mẹ chưa. Nó bắt nạt cả con đấy. Nó không phải dạng vừa đâu nhớ- Anh trai ôm lấy cổ mẹ

Tất cả mọi người đều bật cười vui vẻ. Thật may mắn vì nhà tôi gần trường đại học nên lúc này tôi có gia đình ở bên. Nhưng sự hụt hẫng vẫn ôm lấy thân thể tôi. Không phải lúc nào nụ cười cũng là niềm hạnh phúc.

Mùa thu đến rồi đi một cách bất chợt. Như cuộc tình của tôi và Đăng, đến với tôi trong sự ngỡ ngàng và cũng rời xa tôi đầy ngỡ ngàng. Để quên đi mọi chuyện, tôi dành hầu hết thời gian cho các diễn đàn mạng, vào game và kết thêm nhiều bạn mới trên Facebook, Yahoo. Nhưng những thứ đó chỉ giúp tôi tạm quên nỗi đau khi mặt trời chưa yên giấc. Còn khi màn đêm buông xuống, tôi vẫn cô đọc, vẫn khóc thầm lặng. Chiếc mặt nạ mà tôi đeo cho mình là nụ cười, là niềm vui. là những trò đừa nghịch. Nhưng đằng sau chiếc mặt đó là cả một thế giới nội tâm phức tạp, đầy nước mắt.

4- KẺ GIẤU MẶT

Năm học mới lại bắt đầu. Sáng ngày khai giảng, tôi nhận được một lá thư cùng một bông hoa rất đẹp. Chủ nhân của lá thư chính là người đã đưa tôi vào bệnh viện mấy tuần trước. Nhưng tại sao cậu ấy lại dấu tên?Nội dung của bức thư để lại cho tôi một ấn tượng khá tốt. Cũng chỉ đại loại là động viên tôi đừng buồn nữa. Nhưng anh ta thì hiểu già về tôi?Sao lại có vẻ như biết rõ tôi lắm vậy. Đoạn cuối của lá thư là phần mà tôi thích nhất :

“Hãy nhớ rằng cuối mỗi con đường đều có ánh sáng

Sau những giọt nước mắt sẽ có những nụ cười

Sẽ có cầu vồng cho những ngày mưa

Sẽ có hoàng hôn cho những ngày nắng

Và vẫn còn ai đó yêu thương bạn trên cuộc đời này!”

Rồi thời gian sau đó, ngày đầu tuần nào tôi cũng nhận được một bông hồng cùng một lá thư mà Kẻ Giấu Mặt (cái tên mà tôi đặt cho cậu ấy) gửi đến. Dường như việc chờ và nhận thư đẫ trở thành một thói quen không thể thiếu của tôi. Chúng tôi nói với nhau về cuộc sống, về học tập và về cả tình yêu. Như hai con người có chung suy nghĩ, chung cảm nhận, chúng tôi cảm nhận và chia sẻ cùng đối phương với những lời khuyên, những câu chuyện nhỏ.

5- NHỮNG NGƯỜI BẠN MỚI

Tuổi 20 của tôi có sự hiện diện của Duy Phong. Đó là một cậu bạn “mới toanh”. Vì cậu ấy đăng kí chuyển sang học ở khoa tôi. Theo như tôi và mọi người thì Duy Phong ít nói, trầm tính và có chút lạnh. Chỉ vậy thôi, tôi không chú ý nhiều đến cậu ấy, thậm chí là không nói chuyện. Cậu ấy cũng vậy. Công việc của tôi hàng ngày chỉ có học và học. Hay thời gian rảnh thì lạc vào các diễn đàn mạng để không nhớ về những gì đã qua. Đầu tuần thì chờ đợi hoa hồng và thư hồi đáp của Kẻ Giấu Mặt.

Duy Phong bắt chuyện với tôi lần đầu tiên. Vì đó là buổi làm việc theo nhóm được phân công. Cậu ấy hỏi tôi về ý tưởng, tôi trả lời vừa đủ, không thiếu cũng không thừa. Những lần sau cũng vậy. Rồi dần dần, các cuộc nói chuyện của chúng tôi nhiều hơn, kéo dài hơn và thoải mái hơn. Tôi nhận ra cậu ấy cũng dễ gần, cũng vui vẻ như bao người khác. Chỉ là cậu ấy không sôi động và quậy phá như mấy người khác thôi. Chúng tôi cũng thường xuyên trao đổi việc học tập. Cậu ấy giúp tôi giải quyết những vấn đề về toán học với những con số và hình vẽ. Còn tôi giúp cậu ấy chỉnh lại một vài bài thuyết trình đã soạn. Tôi và Duy Phong cũng dành thời gian hơn đi chơi cùng nhau. Chúng tôi hay đi vào nhà sách, những quán kem, quán ăn vặt vỉa hè. Đôi lúc thì ngồi bên bờ hồ nói chuyện phiếm. Cậu ấy cũng hay tặng tôi những món đồ linh tinh như chú gấu bông, dây móc khóa, . . . . và báo vì con gái ai chẳng thích những thứ này. Rồi có cả những cuộc nói chuyện khiến tôi khó hiểu:

– Thảo Linh, cảm ơn cậu rất nhiều!

– Sao?Nhưng vì chuyện gì chứ?

– Vì nhiều chuyện, điều đặc biệt là vì cậu đã trở lại với chính mình, với một Thảo Linh hồn nhiên, dễ thương và vui tính

Cậu nói của Duy Phong khiến tôi không khỏi bàng hoàng. . .

– Tớ biết cậu vẫn còn buồn nhiều lắm. Nhưng đừng giữ trong lòng như thế, hãy cứ nói ra cho nhẹ nhõm. Đừng tự làm khổ mình như thế

Các câu nói của cậu ấy cứ tiếp diễn. Tôi vô cùng ngạc nhiên. Phong biết chuyện của tôi sao?

– Tớ và cậu đâu có học chung khoa năm ngoái?Sao cậu lại biết về chuyện của tớ?

Cậu ấy quay mặt ra hướng khác. Tôi nhận ra vẻ lúng túng trên khuôn mặt ấy. Nhưng Duy Phong nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thường.

– Có những chuyện khi người ta đã muốn biết thì nhất định sẽ biết được

Rồi cậu ấy nở một nụ cười nhẹ nhàng. Chẳng hiểu sao mỗi khi nhìn cậu ấy cười tôi lại thấy bối rối. Có phải tôi đang lợi dụng cậu ấy?Tôi đang tìm nguồn vui từ cậu ấy?Tôi hỏi Kẻ Giấu Mặt về điều đó trong thư. Nhưng một tuần sau đó, tôi không nhận được thư đáp lại mà chỉ có một bông hoa hồng.

6- SỰ THẬT ĐƯỢC HÉ MỞ

Khoảng cách giữa tôi và Duy Phong ngày một gần hơn. Buổi tối trước khi đi ngủ, tôi nghĩ về cậu ấy nhiều hơn. Đã có lần Kẻ Giấu Mặt hỏi tôi nghĩ về cậu ấy như thế nào khi ở bên cậu ấy tôi có thấy vui không. Tôi trả lời cậu ấy dịu dàng và rất tốt bụng. Còn vui vẻ thì đúng là có, Nhưng thực sự hay chỉ thoáng qua?Tôi không thể khẳng định nổi, và vì thế tôi đã đánh lảng sang chủ đề khác. Nếu ở bên cạnh Đăng, tôi có chút ngại ngùng, cẩn thận và nâng niu thì bên Phong cứ mơ hồ và thật khó giải thích là gì. Tôi không tài nào gọi tên của nó được. Nhưng có lẽ chỉ là lâu rồi tôi mới cười nhiều, mới vui nhiều nên cảm nhận như vậy.

Thỉnh thoảng tôi lại thấy Duy Phong ngồi một mình hí hoáy viết gì đó vào một cuốn sổ nhật kí màu đen rồi nhìn ra ngoài cười vu vơ. Chuẩn bị về nhà thì chợt nhớ ra tôi để quên mấy cuốn sách nên quay lại giảng đường lấy. Duy Phong cũng để quên cuốn nhật kí. Tôi cầm lên định cho vào cặp mai đưa lại cậu ấy nhưng tò mò không biết cậu ấy viết gì trong đó. Tôi nhẹ nhàng mở nó ra , lật từng trang, từng trang. Và tôi thật sự không tin nổi vào mắt mình nữa. Những câu chuyện của hai chúng tôi đều được Duy Phong cẩn thận ghi lại. Phong đã để ý tôi từ rất lâu rồi. Lý do cậu ấy chuyển khoa là để được nhìn thấy tôi dù biết toi có bạn trai rồi, cậu ấy không còn cơ hội. Chỉ cần tôi vui, cậu ấy chấp nhận yêu đơn phương dù không được đáp lại.

Tôi trở về từ giảng đường đại học, nghi hoặc về thứ tình cảm mà mình dành cho Duy Phong. Bất chợt tôi nhìn thấy một dáng người rất đỗi quen thuộc. Đó là Duy Phong. Cậu ấy đang làm gì ở hòm thư nhà tôi?Tôi núp người sau cây bằng lăng và quan sát. Cậu ấy đang đặt vào hòm thư một lá thư cùng một bông hồng rồi từ từ đi khỏi. Là thật sao?Người đã đưa tôi vào bệnh viện, giúp tôi lấy lại lòng tin và giúp tôi thoát khỏi chốn vực sâu là Duy Phong- người mà tôi đã lợi dụng để tìm đến niềm vui. Bầu trời bỗng tối sầm lại. Tôi thấy khóe mắt mình cay cay, lòng mình nặng trĩu.

7- THÚ NHẬN

Duy Phong chính là người đã cứu tôi khỏi vực thẳm mà tôi ngã xuống, đã mang tôi trở lại với tuổi 20, đã đánh thức tâm hồn tàn lụi của tôi. Tôi nằm trên giường nhớ lại những chuyện của tôi và Duy Phong. Tôi đã bỏ mặc tình cảm của cậu ấy bấy lâu nay. Tôi đã làm tổn thương cậu ấy. Vậy thì tôi có khác gì Đăng đâu chứ?Tôi cũng là một người tồi tệ, ích kỉ, không biêt nghĩ đến cảm xúc của người khác. Thiên sứ đã ban cho tôi một tình yêu trong sáng, rất đỗi chân thành mà tôi không hề biết. Mà hình như là không thừa nhận. Tôi đã gạt đi tình cảm của cậu ấy, cố gắng nắm lấy niềm vui cho bản thân mà không biết tim mình bấy lâu nay đã mở cửa để chào đón một tình yêu mới. Duy Phong có lẽ chính là mảnh ghép giúp bức tranh cuộc đời tôi hoàn chỉnh. Những giọt nước mắt giàn giụa trên mặt tôi, rơi xuống những lá thư trước mặt. Rất khẽ!Khẽ như tình cảm mà Duy Phong đã dành cho tôi. Tim tôi quặn đau lại. Tôi khóc thổn thức.

Ngày mai, tôi nhất định sẽ nói với cậu ấy tất cả. Tôi sẽ nói với cậu ấy tình cảm thật sự mà tôi dành cho những lá thư, những bông hoa hồng, những món quà nhỏ, đặc biệt hơn là tình cảm tôi dành cho cậu ấy. Tôi sẽ xin lỗi cậu ấy, xin được Duy Phong tha thứ cho sự ngốc nghếch của mình. Và rồi cậu ấy sẽ. . . .

on

FIRST LOVE

Mối tình đầu là gì? Là chút ngây ngô của một ánh nhìn, chút rạo rực của một trái tim, chút mơ màng của một tâm hồn hay sự lưng chừng của một mảnh duyên?

***

c26

Hà An vơ vội đống đồ trên bàn nhét vào trong cặp và nhanh chóng chạy ra khỏi phòng thi tìm lũ bạn cùng lớp so kết quả. Lần nào kiểm tra xong là y rằng các cửa lớp lại ồn ào tiếng trao đổi. Thấy bóng Di – đứa bạn thân ở cửa phòng thi bên cạnh, nó cố chen khỏi đám đông và chạy về phía cô bạn. Bỗng…

Uỵch…Cả người nó ngã nhào về phía trước vì vướng phải chân ai đó. Chợt khuỷu tay bị ai nắm lấy, người đó cúi xuống hỏi nó:

“Cậu không sao chứ? Sao lại vội vàng như vậy?”

Ngước mặt lên, tim nó đập lệch một nhịp. Là Hải Dương – hotboy của khối, người luôn đứng đầu trong các kì thi khảo sát chất lượng. Nó ấp úng:

“À..tớ không sao…!”An sốc ba lô lên vai rồi đứng dậy.

“Chắc lại đi tìm ai để so kết quả đúng không?” Dương cười hiền.

Nó gật đầu: “Tớ làm nhưng mà không chắc lắm.Tính hỏi mấy người bạn xem sao.”

Dương hơi cau mày: “Đi hỏi lung tung như thế thì chỉ lo lắng hơn thôi. Sao ngố thế?” Rồi cậu quay người bước đi, còn nó thì cảm thấy mặt mình nóng ran, tim đập loạn xạ như đang chơi trống.

Đây là cuộc nói chuyện đầu tiên của nó và Dương từ khi học cấp 2 đến giờ, vì hai đứa học khác lớp. Từ năm lớp 6 nó đã biết đến cậu ấy rồi. Dương học giỏi và có vẻ ngoài khá cuốn hút .Như bao bạn nữ khác, An rất thần tượng cậu ấy. Vậy mà đến năm lớp 9 nó mới được nói chuyện cùng, còn trong tình trạng rất “có duyên” nữa.

***

Cuối cấp, nhà trường tổ chức cho học sinh khối 9 đi du lịch. Địa điểm du lịch có rừng núi và suối. Thấy đám bạn rủ nhau xuống suối chơi, nó cũng vội chạy theo.Lúc bước xuống suối, nó không may trượt chân nên bị ngã trên một tảng đá. Có ai đó ở đằng sau nói với giọng hốt hoảng:

“Cẩn thận đấy, chỗ này có rêu trơn lắm.”

An quay lại đằng sau thì thấy Dương cũng đang tiến lại chỗ mình. Nó lúng túng đứng dậy và chạy qua chỗ đám bạn, tim nó đập rất nhanh. Nó cố hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh rồi nhanh chóng phủ định “Không được suy nghĩ linh tinh. Là ai thì cậu ấy cũng sẽ nhắc như vậy thôi.”

Di từ đâu chạy đến kéo nó tiếp tục chuyến “cuốc bộ trên núi”. Được một quãng cái chân mỏi nhừ bắt đầu biểu tình dữ dội. Và…Dương chỉ đi phía trên nó vài bậc thang, cậu ấy đi cùng một người bạn cùng lớp. An cố tình đi chậm lại, một phần vì chân rất mỏi, một phần phải chăng là vì ai đó. Đến đoạn núi dốc, Chi đột nhiên kéo mạnh tay nó chạy , vượt qua Dương và anh bạn kia. Tiếng Dương bỗng vang lên ở đằng sau:

“Chạy chậm thôi không ngã đấy!”

An quay lại thì thấy cậu ấy đang nhìn nó, nó đỏ mặt rồi chạy nhanh theo bước chân của Di.

Và trong suốt chuyến du lịch ấy, hình như Dương chỉ ở đâu đó quanh chỗ nó. Vì lần nào nó nhìn xung quanh cũng thấy cậu ấy…đang nhìn nó. Nó vội vàng nhìn sang chố khác, một cảm giác gì đó lạ lạ xuất hiện, An không thể gọi tên. Nhưng nó vẫn chẳng dám khẳng định điều gì cả, mọi thứ vẫn còn quá mơ hồ. Xung quanh có nhiều người như vậy, biết đâu cậu ấy đang nhìn một ai khác.

***

Chuyến du lịch kết thúc, học sinh khối 9 bắt đầu việc ôn thi cấp ba đầy căng thẳng. Nó và Di vẫn hay ra hành lang đứng vào mỗi giờ ra chơi. Vì từ hành lang tầng ba có thể phóng tầm nhìn ra rất xa, bao quát được nhiều thứ.

Nhưng từ sau chuyến du lịch đó, cửa lớp bên cạnh bỗng thường xuyên xuất hiện một người cũng hay ra “hóng gió”. Trước nay Dương rất ít khi ra khỏi lớp, còn An thì hầu như tiết nào cũng ra cùng Di. An lén nhìn Dương thì bất ngờ bắt gặp ánh mắt Dương cũng đang nhìn nó. Nó bối rồi quay đi, lúc sau quay lại thì vẫn tiếp tục đối diện với ánh mắt ấy. Rồi giờ ra chơi nào cũng vậy, vẫn là chút lơ đãng thả ánh mắt đi hoang, nó bắt gặp ánh mắt của cậu.

Và từ đó, có con nhóc tôi nào cũng nằm nghĩ vẩn vơ. Nó nghĩ về cái điều mà nó đang tự suy diễn. Nghĩ về một người có cái tên Hải Dương – ánh mặt trời của biển.

***

Có lần nó trốn trong lớp đọc báo không ra ngoài hành lang, Di từ đâu chạy đến huých nhẹ vào tay nó và chỉ ra ngoài cửa sổ. Dương đang đứng ở đó, nhìn xuống sân trường. Còn An thì ngồi ngay cạnh cửa sổ nên nhìn thấy ngay. Đây là lần đầu tiên cậu ấy đứng ở đó, cũng đúng vào lần nó không ở ngoài hành lang. Nó vui lắm!

Nó nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của mình. Hình như, nó đã không còn thần tượng cậu ấy như trước nữa. Mà nó thích cậu ấy rồi!

***

An còn hay đi về cuối lớp, và có lẽ Dương cũng vậy. Vì lần nào nó với cậu ấy cũng cùng đi xuống cầu thang khi chỉ còn lác đác vài học sinh, dĩ nhiên là cả Di nữa. Nó còn hay dắt xe từ lán xe ra sân trường cùng thời điểm với cậu ấy nữa.

Có lần, vừa ra khỏi cửa lớp thì thấy Dương và mấy cậu bạn lớp bên vẫn chưa ra về. Một người đột nhiên đẩy Dương về phía trước:

“Hà An kìa…ra đi…còn ngại cái gì nữa.” Thế rồi cả đám phá lên cười.

Dương quay lại nhìn An cười nhẹ, không nói gì.

***

Bài khảo sát thi thử cấp 3 kết thúc, điểm toán của An rất kém. Ra xem điểm đúng lúc Dương cũng đang ở đó, cậu ấy thấy nó thì liếc qua thật nhanh và quay lưng bước đi thẳng vào lớp. Giờ ra chơi sau đó, nó không thấy Dương. Ra về, An cố lán lại thật lâu để không phải gặp cậu ấy. Vậy mà lúc cũng Di xuống lán xe, Dương vẫn ở đó. Một thứ cảm xúc chợt trào lên trong lòng An, nó không kìm nén nổi, một giọt nước mắt lăn dài. Nó chạy thẳng ra sân thể dục, nó sợ cậu ấy thấy nó khóc.

Sau hôm ấy, nó không còn đủ can đảm để đối diện với Dương. Nó cố ra về thật sớm, lấy xe thật nhanh để khỏi chạm mặt. Nhưng khi ngoái đầu lại, Dương đứng ở ngay sau nó. Giật mình, An chạy thật nhanh, hình như nó sợ, một điều gì đó vô hình. Có lẽ Dương nhận ra nó đang tránh mặt cậu ấy. Di nói cậu ấy không ra hành lang giờ ra chơi nữa rồi, lúc về cậu ấy cũng ra rất sớm. An buồn so.

Hôm ấy đi về, An có thấy Dương, nhưng cậu ấy cứ bước đi. An cúi mặt xuống, nó thấy vô cùng thất vọng. Thế mà lúc ngẩng đầu lên…cậu ấy đang đứng quay lại nhìn nó. Rồi chẳng biết nó lấy dũng khi ở đâu mà nhìn trực diện cậu ấy chứ không né tránh nữa. Cứ nhìn như vậy thôi, chẳng ai nói với ai câu gì, rất lâu…

***

An đang làm bài tập thì Di hớt hải chạy vào gõ xuống bàn An:

“Này, biết chuyện gì chưa? Dương…” An vừa nói vừa thở hổn hển.

“Cậu thở cho xong đi rồi bình tĩnh nói.” An cười cười.

“Dương nộp hồ sơ thi vào một trường cấp 3 chuyên trên thành phố đấy. Cậu ấy không học ở đây đâu.”

Nó rời mắt khỏi cuốn vở ngước nhìn Di, lòng nó chợt chùng xuống, một cảm giác vô cùng hoang mang bao chùm lên nó.

Cuối cùng, An quyết định sẽ viết cho Dương một lá thư. Không phải để tỏ tình, nó chỉ muốn thừa nhận về tình cảm của nó, nó không muốn sẽ phải hối hận. An không đủ can đảm để nói thẳng, viết xong, nó nhờ Di chuyển giúp. Nó chỉ muốn biết về tình cảm của cậu ấy thôi. Dù có hay không, nó đều chấp nhận.

***

Hải Dương đỗ vào trường chuyên trên thành phố, An cũng đỗ vào ngôi trường cấp 3 nó mơ ước. An không buồn về quyết định đó của Dương, cái nó buồn là sự im lặng của cậu ấy. Dương đã chẳng cho nó bất cứ một câu trả lời nào. Có lẽ là nó thật sự chỉ đang ảo tưởng mà thôi. Rằng ai kia…đang thích nó. Cậu ấy bước vào cuộc đời nó đột ngột và cũng bước ra không một lời báo trước.

Tối, An học xong bài sớm nên lên giường nghe Nite Xone. Nó thích nghe những câu chuyện về đêm, luôn mang một nỗi buồn khó diễn tả.

” Đây là tâm sự của một bạn nam tên Hải Dương học tại trường THPT A gửi đến một bạn nữ tên Hà An, sinh ngày 9/3/1999 học tại trường THPT B: Tớ không phải mặt trời, chỉ là một người bình thường mà thôi. Tớ cũng biết buồn, vui và biết “thích” một ai đó chứ. Cô gái à, mối tình đầu như một đứa trẻ con mới tập đi vậy. Bước chân đầu tiên dù đáng quí bao nhiêu thì kết quả vẫn sẽ vấp ngã. Tớ muốn nắm giữ chứ không phải buông lơi. Vì vậy, hãy cứ để như thế thôi nhé, để trong chúng ta không tồn tại một kí ức buồn nào về cái gọi là “chia tay” hết. Mọi thứ chỉ cần lưng chừng thôi, nhưng tinh khiết!

Bài hát “Nơi phương xa ấy” của ca sĩ Trần Sở Sinh chợt vang lên, An bật khóc.

“Là em bước vào giấc mơ của tôi đấy sao ?

Dẫu rằng hiện thực kia có làm tôi tỉnh mộng

….

Nơi phương xa kia là miền hoang hoải

Không chạm đến được cũng vẫn mãi vấn vương…”

Nước mắt rơi ướt đẫm gối, An cũng chẳng hiểu rõ vì sao mình khóc. Như mọi cảm xúc dồn nén đều được buông ra hết. An chợt nhớ đến mấy câu hát mà Di từng hát cho nó nghe:

“Chúng ta vẫy chào mà quên nắm lấy tay nhau

Dũng cảm bao nhiêu rồi vẫn chỉ là hai người bạn

Hóa ra những lời chẳng nói ra mới là đẹp nhất…”

***

Tớ không ghét cậu. Vì tớ chẳng thể ghét cái lần đầu tiên tớ cảm nhận tim mình rung động, lần đầu tiên tớ thấy lòng mình rạo rực, lần đầu tiên tớ buồn da diết trước sự quay lưng trong im lặng. Và vì quãng thời gian ấy, tớ đã thích một người!

***

Mối tình đầu đâu cần phải nói, chỉ cần cảm thôi là đủ. Đôi khi nó còn là chuyện của riêng mọt người thôi, nhưng vẫn là đẹp nhất. Hẳn trong những năm tháng còn cắp sách đến trường ai trong chúng ta cũng từng thích một người. là “thích”, thứ tình cảm nhẹ nhàng, trong veo, mơ hồ nhưng cũng đủ làm ta bật cười khi nhớ về. Như nhà thơ Nguyễn Danh Hoàng từng viết :

Mùa thu lưng chừng đến

Lá vàng lưng chùng rơi

Lưng chừng em với tôi

Tình yêu hay tình bạn ?

on

BẠN MỘT THỜI

Tiếng máy điện thoại tút tút báo hiệu cuộc gọi kết thúc. Lê đang ngồi trước bàn máy tính, miệng lảm bẩm: “Ôi thằng cha này đi đâu về nhỉ, đã mấy năm rồi không gặp lại, không biết dạo này hắn ra sao nữa?” Vừa nói vậy, Lê vừa tắt máy tính và đứng lên đi vào buồng thay quần áo ngồi chờ bạn.

***

c25

Tháng ba, bầu trời âm u đã mấy ngày, sáng ra sương mù và mưa xuân lấp phất bay, tiết trời không mấy đẹp. Chiếc xe Crona đỗ trước cửa, đang lùi lại, từ trong nhà nhìn ra Lê đã nhận ra chiếc xe, đoán đúng là Du, anh chạy vội ra vẫy, lái xe liền cho xe lùi vào sân. Du dáng người cao to mở cửa xe vồn vã tiến lại ôm chầm lấy Lê miệng hỏi:

– Thế nào lâu nay ông vẫn khỏe chứ? Nhớ đúng nhà chỗ này nhưng nhìn thấy nhà xây to và mới quá lại tưởng mình nhầm! Tôi vừa đi Đà Nẵng hơn chục ngày, tối qua về đến Thái, nhưng sáng nay mới lên ông được. Ôi! Nhà mới quá!

Lê kéo Du cùng anh lái xe vào nhà, vừa rót nước cho bạn vừa nói:

– Ôi cả đời phấn đấu đấy ông ạ! Năm ngoái mới cố xây ngôi nhà này, các cháu giờ chúng cũng lớn cả rồi, ăn ở lụp sụp mãi chúng cũng tủi ông ạ!

– Thế bọn thằng Hoạt dạo này nó ra sao? Lâu quá tôi cũng không được tin gì về nó cả. Điện thoại thì mất số.

– Tôi cũng lâu rồi không gặp, nhà cửa của nó cũng bán hết rồi, chẳng còn gì cả, sau ngày vợ nó chết, mọi chuyện diễn ra không ai có thể ngờ được. Hoạt nổi tiếng giỏi buôn bán, làm ăn và giàu có nhất nhì thị trấn này vậy mà giờ không còn gì sất, nghe nói nó đã bỏ đi Tây Bắc làm vàng mấy năm nay rồi!

Nghe Lê kể, Du im lặng không nói gì, đôi mắt thoáng vẻ ngỡ ngàng. Rồi Du bảo tôi:

– Tôi cũng không hiểu ra sao cả, tưởng ông và nó ở gần nhau phải biết rõ về nhau chứ, trước học cùng nhau bọn mình thân thiết thế cơ mà. Tôi định hôm nay về đây sẽ gọi ông và nó đi đánh chén một bữa cho thỏa thích, rồi cùng nhau ôm chiếu trải ra nền nhà gác chân lên đùi nhau mà ngủ, và cùng ôn lại quãng đời sinh viên với nhau, vậy mà nó lại không có ở đây nữa! Đời người các cụ dạy: “Lên voi, xuống chó”không ai biết thế nào mà lường cả! Tiếc cho nó quá!

– Thì ông biết rồi đấy thời sinh viên, bốn thằng mình, Lê, Hoạt, Tường, Du chơi rất thân với nhau, đi đâu, làm gì chẳng có nhau. Sau khi ra trường mỗi thằng một ngả, tôi và Hoạt thì về công tác tại Phú Thái này, ông và Tường về Na Rì, Bắc Cạn. Trong 4 thằng thì duy nhất có thằng Hoạt là làm ăn giỏi dang, nhà hai tầng, có xe máy, có tiền nhiều… vợ đẹp, con ngoan, ai dám bì với nó, thời những năm 90 nó sống như ông hoàng. Trong khi đó bọn mình nghèo rớt mồng tơi, ăn còn không đủ, từ khi nó phất lên mình cũng ngại đi lại nhà nó. Vậy mà vợ chết chưa đầy 3 năm nó đã thành trắng tay! Thế mới biết người vợ quan trọng thế nào!?

Bữa tiệc sắp ra tưởng vui mà lại hóa buồn, bao đồ ăn Du gọi ra mà hai thằng cùng cậu lái xe chẳng ăn được mấy, ngoại trừ những chai rượu cạn đi rất nhanh. Ký ức những năm tháng đời sinh viên gian khổ họ chia nhau từng mẩu bột mì luộc ướt nhèm, chấm mắm tôm, hay hì hụp chung nhau bát cháo loãng nấu vội nơi đầu nhà ký túc mỗi sáng đi thể dục về! Mọi việc diễn ra đã trên 35 năm, vậy mà giờ đây ngồi bên nhau những hình ảnh ấy cứ ùa về hiện lên rõ mồn một thông qua ký ức của hai người…

– Ông còn nhớ lần bọn mình đi hỏa tuyến tháng 3 năm 1979 lên Bình Gia – Lạng Sơn không? – Du đặt chiếc chén xuống bàn, mắt ánh lên nhìn Lê.

– Ôi! Nhớ chứ quên làm sao được, hơn một tháng trời sống trên đất Bình Gia, ngày ngày trèo đèo, lội suối đào công sự chống “bành trướng”, bữa ăn bánh bao luộc với rau cải héo chở lên từ Thái… Vậy mà đứa nào đứa nấy làm việc hăng hết sức. Tình yêu tổ quốc lúc đó sao mà thiêng liêng đến thế. Bọn mình được biên chế thành đại đội hẳn hoi, bọn con trai mỗi thằng được phát một khẩu K63 mới tinh rồi được học sử dụng và tháo lắp súng nữa bọn mình thằng nào cũng thích.

– Ừ thích và vui nữa, đêm đêm nằm trên nhà sàn của dân nghe tiếng súng nổ ì ùng từ biên giới vọng về, bọn mình chẳng thấy sợ mà chỉ mong được đi đánh trận thật, không hiểu sao lúc đó ai cũng hừng hực khí thế, không biết sợ là gì, ăn thì đói, ngủ thì rét chứ. Sáng sớm ra khe suối lấy nước, sương muối phủ trắng ngọn cỏ bên đường. Ngày đào hào, tối về tập trung trong nhà sàn sinh hoạt văn nghệ, các trung đội hát rung cả nhà. Ông còn nhớ bài hát “Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới” và bài “Chiều dài biên giới” không? Lúc đó bọn mình hát thấy khí thế, sục sôi thật sự. Đói, rét, vất vả mà vẫn lạc quan yêu đời hết biết luôn! – Du kể với giọng đầy hào hứng cứ như chuyện vừa xảy ra gần đây vậy.

– Phải nói là cái khóa học của mình ngày đó vất vả vô cùng, chiến tranh biên giới nổ ra, bọn mình học mà đâu có được yên, nhiều thằng phải nhập ngũ tại trường. Rồi cuối năm 1979 bọn mình lại phải tham gia 3 tháng quân dự nhiệm dưới Tân Yên, Hà Bắc nữa chứ. Ba tháng trong quân ngũ mới đầu thằng nào thằng ấy bã bời tưởng phải bỏ trốn về vì bị rèn đúng điều lệnh quân đội với 11 chế độ sinh hoạt hết sức nghiêm túc. Thời gian không có rảnh một chút nào, viết lá thư cũng phải tranh thủ. Nhưng ấn tượng nhất của ông về những ngày đi dự nhiệm đó là gì?

– Gì nữa! Đói! Đúng không? – Du trả lời ngay không cần suy nghĩ. – Bọn mình toàn tuổi 19 -20 đang tuổi “bẻ gẫy sừng trâu”, luyện tập cả ngày vậy mà đến bữa mỗi thằng chỉ được 2 lưng cơm gạo mục, chan nước chấm chế từ gạo rang cháy thì bố thằng nào chịu được! Ông còn nhớ không? Đi tập chiến thuật ở những khu ruộng bà con trồng lạc, trồng khoai, họ đã thu hoạch, cứ nghe còi tuýt nghỉ giải lao 15 phút là thằng nào, thằng nấy lại dùng cuốc, dùng xẻng căng mắt đi tìm, đào bới, mót những mẩu khoai, củ lạc còn sót lại, được mẩu nào, củ nào là cạo, là bóc ăn liền, nhiều thằng đang ăn thì hết giờ giải lao vậy là đút ngay mẩu khoai đang ăn dở vào túi để khi về ăn tiếp!

– Ừ, ông nói không sai, giờ mình kể lại những chuyện như thế bọn trẻ cho mình là nói khoác, chúng không tin ông ạ! – Lê gật đầu xác nhận.

– Giờ chúng nó sướng vậy, nó thấy ai ăn uống thế bao giờ đâu mà nó tin, đi học tiền bố mẹ cho đâu phải lo, cứ hết tiền là điện về bảo bố mẹ gửi cho chứ chúng có như bọn mình trước đâu. Đúng là “đói ăn vụng, túng làm liều”! Bọn mình khi ấy cũng nghĩ ra đủ chiêu trò, thằng Hương khôn lỏi nhất trung đội, nó nghĩ ra trò xếp hàng ăn cơm mâm đầu tiên, sau chờ lúc nhập nhoạng tối ra ngoài rồi lộn lại xếp hàng vào ăn lần 2. Nó làm nhiều lần mà trực ban không phát hiện ra, chỉ đêm về nằm ngủ nó kể bọn mình mới biết, nhưng tôi với ông là hai thằng nhát gan không dám bắt chước nó, chỉ sợ bị bắt thì nguy! – Du nói rồi cười hề hề vẻ khoái trí. – Ấy thế mà Hương cũng mất được 5 năm rồi đấy, nó bị đột quỵ ! Đúng là “sinh có hạn, tử bất kỳ”!

Không khí bữa tiệc bỗng lặng xuống một lúc lâu, hẳn là hai người đang nhớ về những kỷ niệm xưa vơi Hương. Mãi sau Lê mới lên tiếng kể tiếp:

– Ấy thế mà rồi tôi cũng dám liều, tôi là thằng đầu tiên phát hiện ra toán chị nuôi thường lấy mì về để ở bếp từ tối hôm trước để sáng sớm dậy nấu ăn cho đại đội. Mà cửa kho nhà bếp làm bằng liếp nứa, then cửa thì hở hoác, khi đi gác tôi và thằng Tường soi đèn vào thấy thúng mì đầy tú lu, vậy là thằng Tường gác ngoài, còn tôi lách người vào qua khe cửa, đến nơi, tôi dùng mũ cát múc đầy hai mũ mì đưa ra. Hết phiên gác hai thằng ôm mũ mì trước bụng đi về. Bọn mình vì thế cũng được vài bữa no. Chết nỗi sau đó mình lại “truyền mẹo” ấy cho tay Thơ ở trung đội 3, nó gác sau ca mình, bọn mình gác khu vực bếp ăn, cũng lấy được ba bốn bận như vậy nữa, sau đó chị nuôi phát hiện ra mì bị mất trộm báo lên đại đội. Lần ấy tay Thơ vẫn quen như mọi bận, vào lấy mì, hết ca đem về, vì đói quá và lại háu ăn nên bọn hắn nổi lửa nấu ăn ngay lúc 3 giờ sáng. Tay trung đội trưởng vô tình đi kiểm tra, bắt được, vậy là họ truy ngay ra tay Thơ và quy cho cu cậu là người trộm mì lâu nay. Ngay tuần sau đại đội tiến hành kỷ luật, tay Thơ bị cảnh cáo toàn tiểu đoàn vì đã “ăn vào xương máu đồng đội” ! Tôi nhớ lúc ngồi nghe lão Soan đại đội trưởng đọc quyết định cảnh cáo nó tôi vừa run, lại vừa buồn cười. Run vì sợ tay Thơ khai ra mình, còn buồn cười là vì một đêm gác mà Thơ một mình ăn hết những 6 kg mì ! Sau vụ ấy bọn mình vừa buồn cười vừa thương cho tay Thơ bị oan và cũng thầm cảm ơn hắn đã dũng cảm “hy sinh” không khai ra đồng đội, vì thật ra số mì ấy là cả bọn mình cùng lấy. Nghĩ mà hú vía.

– Thì tất cả cũng chỉ vì đói quá nên lính làm bừa, chứ bản chất mình đâu có thế. Trò đó nó cũng mang đậm chất lính, bồng bột, hồn nhiên, vô tư và tếu táo nữa, thế mới là lính chứ, mỗi thằng, mỗi quê, mỗi tính…Giờ nhớ lại thấy thèm được như vậy ông ạ! – Du nói vậy rồi mặt bỗng ngẩn ra một lát vẻ tiếc nuối.

– Sau vụ ấy ông còn nhớ tôi với ông làm gì nữa không? – Lê hỏi và ra hiệu cho Du cùng uống cạn chén rượu do anh chàng lái xe rót mời.

– Ồ sao lại không? Đúng trước ngày hết hạn huấn luyện 2 hôm, sáng ấy đại đội khoán cho mỗi thằng sang tiểu đoàn đóng 20 viên gạch cay. Khi về đi qua cánh đồng đại đội trồng khoai tây, mấy thằng nhảy xuống bới thử thì thấy khoai có củ khá to. Mấy thằng bảo nhau: “Mẹ kiếp ! Khoai bọn mình trồng, củ to thế mà không được ăn, ngày kia về mất rồi, tiếc thật.” Thế là tối về tôi và ông rủ thằng Hoạt, và thằng Tường chờ cho trời tối hẳn, bốn thằng đóng bộ gọn gàng, đội mũ cối đi ra ruộng khoai. Vừa đến nơi, tôi và hai thằng kia nhào ngay vào luống đào bới luôn chẳng hề để ý gì sất, trong khi ông đi sau vẫn cứ đứng trên bờ ngó xuống ruộng, thấy vậy tôi quát : “Xuống lấy mau rồi còn về, không tí nữa chúng nó đi gác thì toi”. Ông vẫn đứng và ngó gì đó trên đám ruộng phía trên.Vừa lúc đó có tiếng quát: “Ai giơ tay lên!”. Tôi ngồi ở dưới ruộng đang móc khoai nghe vậy run bắn người, trong đầu bỗng lóe lên ý nghĩ: “Thế là hết, chỉ 2 ngày nữa được về, giờ bị bắt, bị kỷ luật về trường không khéo bị đuổi học mất thôi !”. Nhưng rồi ba bóng đen ở ruộng trên òa lên khi chúng nhận ra bọn mình. Thì ra bọn chúng ở trung đội 3 cũng đi lấy trộm khoai như chúng mình, đúng là ” kẻ cắp, bà già gặp nhau”. Sau phút bàng hoàng cả lũ lao xuống móc khoai, mỗi thằng làm một mũ cối đầy mang về luộc ăn cho đến khi có lệnh về trường. Ba tháng trời mà nhiều chuyện cười ra nước mắt, tôi nhớ mãi không quên.

– Thời gian trôi sao nhanh vậy, đã 35 năm rồi! Thôi chúng mình ăn đi nào. Thế thằng Tường dạo này làm ăn thế nào, đường hoan lộ của nó nghe nói cũng khá lắm hả kể từ khi chuyển lên Tỉnh?

– Thì cũng cán bộ thôi, có gì ghê đâu, nhưng có điều nó hơi khệnh khạng quan cách một chút, chính vì vậy mà tôi cũng không hợp với nó, làm việc gần nhau mà tôi cũng ít gặp nó.

– Kinh tế của vợ chồng nó ra sao?

– Kinh tế thì cũng khá, đất bố mẹ cho, nhà cửa xây xong rồi, vợ nó cũng làm giám đốc, nói tóm lại là cũng có máu mặt rồi, không còn hom hem như thời sinh viên nữa. Thế lâu nó có liên lạc với ông không?

– Lâu lắm rồi tôi cũng không có liên lạc gì. Tính cách nó cũng có nhiều điều khác trước, nó ngại giao tiếp với bạn bè cũ. Nó sợ mình nhờ vả gì chăng?

– Ôi giời! Ông cứ nghĩ thế, chứ nó cũng chỉ là công chức chứ ghê gớm gì, vài năm nữa cũng nghỉ hưu. Ngày còn sinh viên ông chẳng nuôi nó suốt đấy à? Hai thằng ngủ cùng giường, ăn cùng nồi, gạo nước toàn của ông đem ở nhà đi. Dạo ấy nó con nhà cơ quan, nghèo đói bỏ cha ra ấy chứ, mấy năm đi học ăn ở dưới này ông “bao” nó suốt, thế ông còn nhớ lần lên thăm bọn tôi không? Bữa ấy nó dẫn chúng mình đi ăn thịt chó. Khi về nó bảo tôi và nó chia đôi số tiền đi ăn hôm ấy. Mình nghe vậy hơi giật mình, và buồn cười nữa, sau lần ấy mình thấy nó nhỏ nhen quá, nhưng ngại không kể cho ông, sợ ông biết ông lại cười chúng tôi. Nhưng giờ kể để ông biết, nó sống quen lợi dụng người khác khi cần thiết, thích luồn cúi cấp trên, coi thường kẻ dưới nên mình cũng không thích tính nó. Thôi giờ ông kể về ông và thằng Hoạt đi nào.

– Tôi thì có gì đâu, tính tình thẳng băng, nói năng bỗ bã nên suốt đời chỉ là anh viên chức quèn, vợ cũng là viên chức ăn lương hành chính, vậy nên nghèo, tuy vậy được hai đứa con học hành cũng tốt, một đứa học Đại học văn hóa, ra trường vào làm tận thành phố Hồ Chí Minh, cô con gái út đang học năm thứ tư Đại học luật Hà Nội, chẳng biết ra trường có xin được việc làm không nữa! Lo mà chẳng giúp được gì cho con ông ạ!

– Thôi thì thân phận bọn mình nó thế biết làm sao. “Đời cua, cua máy, đời cáy, cáy đào”. Lo làm gì hả ông thế là tốt rồi, tin mọi sự sẽ ổn ông ạ! Thế còn thằng Hoạt?

– Theo chỗ tôi được biết, sau khi vợ chết, nó lấy một đứa bạn cùng làm ăn với nó, cô bạn này cũng giàu có và cũng chết chồng. Khi đó bọn mình đều mừng cho nó. Được chừng 2 năm, nó lo dựng vợ gả chồng cho 3 đứa con xong thì hai đứa bỏ nhau. Nguyên nhân tôi cũng không rõ lắm nhưng nghe đồn là Hoạt chơi bạc nên mất hết vậy là cô bạn ấy cũng bỏ luôn. Đến căn nhà của nó cũng phải bán rồi. Gần đây thấy bảo nó dọn về ở với ông bố và đi làm vàng tận Tây Bắc cơ. Có lần tôi gặp thấy nó kể nó lại lấy cái Quy. Đứa học cùng lớp ngày xưa ấy. Thấy bảo Quy 3 lần lấy chồng thì cả ba đều chết, thế nào sau giờ chúng lại tìm về ở với nhau.

– Ừ chuyện này thì tôi cũng nghe kể rồi, nhưng mình không rõ cụ thể thế nào! Hoạt sống và làm ăn lọc lõi quá, không ngờ cuối đời lại khổ vậy?

Bóng chiều bảng lảng, câu chuyện của hai người bạn cứ kéo dài lan man từ chuyện này sang chuyện khác dường như không cạn. Lê cảm thấy buồn sau hơn 35 năm những người bạn thân thiết một thời giờ đây không mấy khi gặp được nhau mà có gặp cũng không thể đông đủ được. Trước mắt Lê, Hoạt hiện lên vừa khôn ngoan, rảo hoạt, vừa lọc lõi, tinh ranh, vừa gian rảo, xảo quyệt mà lại cũng rất đáng thương. Tường khôn khéo, nhẹ nhàng, thích nịnh bợ, nhiều khi sống không thật, tâm địa hẹp hòi. Du hồn nhiên, mộc mạc, chất phác, chân thành sẵn sàng hết mình vì bạn. Bốn người, bốn tính cách ấy vậy mà đã có một thời họ là những bạn bè thân thiết, gắn bó với nhau tưởng không có gì chia lia được họ.

Chiều tháng ba âm u, mưa xuân lắc rắc bay. Lê tiễn Du ra xe, hai người còn líu ríu mãi chưa muốn rời, mãi khi anh chàng lái xe thấy sốt ruột bấm còi Du mới chịu lên xe. Lê giơ tay vẫy bạn khi chiếc xe từ từ lăn bánh. Lê bỗng thấy lòng mình trống trải, cô đơn, nỗi nhớ cứ cồn cào… hình ảnh bạn bè ngày xưa cứ ùa về mỗi lúc một nhiều…Mưa rơi mỗi lúc mỗi nặng hạt.

Bùi Nhật Lai